Khi yêu đơn phương người ta có
thể làm những chuyện điên điên, giả dụ mỗi khi ngồi vào máy, chuyện đầu tiên là
check thử người ta đã online chưa, nếu chưa thì lại suy nghĩ chả lẽ người ta
không đi làm blah blah và lấy điện thoại ra nhắn tin hỏi hôm nay nghỉ hả,
online đi blah blah :D. Hay có một ví dụ khác, để ý tới những cái nhỏ nhặt liên
quan tới người đó, ăn được gì, không ăn được gì, thích màu gì blah blah để lần
sau đi ăn tự động kêu như đúng rồi, kiểu như cho mấy tô bún 1 tô rau trụng chẳng
hạn :D. Hay lại có chuyện mỗi lần người ta gọi điện dù chỉ là để hỏi địa chỉ đi
ăn, hay đơn giản chỉ là kêu ra đi ăn đúng giờ, thấy số điện thoại hiện lên là
đã bât giác mỉm cười, rồi nghe điện thoại mà cứ ngoác mồm ra cười như thể đang
nói chuyện gì vui lắm : )))))) Hoặc là một vài câu đùa bâng quơ lại ngồi tự suy
diễn ra một câu chuyện mà kết quả chỉ có 1, đó là tự hướng câu chuyện kiểu như
vậy là người ta cũng thích mình : ))))), rồi còn ti tỉ chuyện khác, mà khi nhìn
lại thấy thật ngu ngơ, rồi lại nhận ra tình yêu đơn phương cũng thú vị lắm chứ
:D。Yêu đơn phương thì bất cứ
cái gì dù là nhỏ nhặt nhất cũng coi đó là hint và ngồi vẽ lên bao nhiêu là câu
chuyện, rồi lại tự thấy vui, hoặc tự buồn mà người ta chẳng hề hay biết, là những
lúc nhớ người ta thật nhớ nhưng lại tỏ vẻ thờ ơ, sợ làm quá lên thì lại bị phát
hiện cái tình cảm đơn phương của mình, nên thận trọng lắm, trong lòng dù có thế
nào cũng phải tỏ ra lạnh lùng vô đối, không quan tâm, không liên quan gì tới
mình, chứ thật ra lúc nào trong lòng cũng như có lửa : ))))