
Mới đi chơi về, cũng vui đấy, nhưng mất cái máy ảnh :), cảm giác lúc đấy sao nhỉ, hơi bực, mà bực mình thôi, do bất cẩn mà bị lấy mất, rồi về khách sạn buồn thêm 30 phút, rồi hết. Nhẹ nhàng thế thôi.
Lên xe đi về, tự nhiên mưa to rất to, to tới nỗi mà mình muốn hòa lẫn mình vào cơn mưa ấy, gọi điện cho bạn (chậc, cũng lâu rồi nhỉ), vài câu hỏi thăm vu vơ để rồi nghe cái câu :" T bận lắm", cúp máy, mệt mỏi, khóc ngay trên xe. Chả ai thấy cả, nhưng chị biết, rồi 1, 2 ng nữa thấy, họ rỉ tai nhau vì tôi mất máy ảnh tôi buồn thế đấy =)). Kệ, tôi cứ khóc cho thỏa cơn dồn nén đã, ai nói gì kệ họ. Chung quy lại tôi khóc vì cái gì, tự dưng tôi thấy bức bối quá nên cứ xả ra thôi mà :), có lẽ tôi đang tự mình quay lưng lại với thế giới chứ chẳng ai bỏ tôi đâu (có lẽ là thế). Vậy khi nào tôi mới thức tỉnh đây, khi nào tôi mới xoay lại đây hay tôi sẽ ở lại trong cái thế giới này mãi.
Gửi chị: tình cảm này em sẽ giữ mãi trong lòng và sẽ mãi làm đứa em tốt của chị thôi :), được thấy chị mỗi ngày là đủ rồi, em vẫn còn ngốc xít quá :)
Ngẫm lại 23 tuổi đầu rồi mà còn tâm lý thất thường như vậy, sao giống tụi teen thế nhỉ, nguy thật. Sống chậm hay sống nhanh đây :))
TP HCM, 13 tháng 9 năm 2011.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét