Thứ Ba, 20 tháng 12, 2011

Giấc mơ


Hôm nay rảnh nên tôi dành ít thời gian viết cho em vài dòng bởi vì tối qua tôi mơ một giấc mơ đáng sợ. Đáng sợ bởi nó thật quá em ah.

Tôi mơ thấy mình qua nhà em, tôi nghĩ sau những ngày mình không gặp nhau như vậy, em sẽ vui mừng khi thấy tôi ghé thăm em, nhưng không, thay vào đó, tôi thấy có 1 người đang ở cùng em lúc đó, trong căn nhà đó, cười đùa với em nhưng không phải là TÔI. Tôi có lặng người đi đôi chút, mặc dù đó là trong giấc mơ nhưng tôi vẫn mơ hồ là mình đang tỉnh, tôi thấy tim mình nhói đau. Sau đó tôi đến trả em một thứ gì đó tôi không nhớ rõ, em hờ hững nhận rồi có vẻ không welcome tôi lắm, rồi tôi vào công viên trò chơi, ở đó tôi gặp 1 đứa bạn và 2 đứa chơi trò chơi rất vui, có cả trò ma quỷ, tôi còn nhớ ma quỷ đuổi theo tôi và bạn tôi. Bình thường những hình ảnh ma quái như vậy sẽ làm tôi thức giấc ngay lập tức nhưng không hiểu sao lúc đó, trong giấc mơ, tôi bình tĩnh đến lạ, tôi không sợ những thứ đó bằng nỗi sợ khi nhớ tới thái độ em cư xử với tôi, trong suốt quãng đường tôi chạy trốn những thứ ma quỷ đó đầu tôi chỉ duy nhất nghĩ về một thứ, về EM.

Tỉnh dậy, tôi vẫn thấy rất đau, giấc mơ làm tôi thấy như vừa mới trải qua những cảm giác đó đâu đây. Tôi dậy trước khi đồng hồ báo thức reng lên. Ngồi đó, một mình, tự an ủi bản thân, rằng giấc mơ là đối nghịch với đời thực, nhưng bất giác tôi vẫn còn đó cảm giác khó thở đến nghẹn lời.

Sáng nay đi đường lạnh quá em ah, em có mặc đủ ấm đi làm không đấy. Mỗi khi trở trời là em hay bệnh, mà em bệnh là không chịu uống thuốc, lại làm biếng ăn. Nhưng bây giờ tôi không bên cạnh để ôm em lúc em bệnh nữa rồi, vậy nhớ giữ gìn sức khỏe em nhé, chuyện nhắc em uống thuốc đã có người lo rồi.

Em không chịu được mùi khói thuốc, đi cf mà thoảng qua có mùi khói thuốc là em không chịu, phải đi quán khác :) Em nghe tôi hút thuốc, em la làng lên, em nói tôi phải biết giữ sức khỏe, nhưng chỉ là một câu nói thôi, một sự quan tâm nhỏ nhoi còn sót lại em dành cho tôi. Nhưng hút 1 tuần, hết 1 gói thuốc, tôi bỏ, đơn giản vì nó làm tôi giảm cân, ăn không ngon, điều này làm tôi không thích và thế là tôi bỏ. Không phải vì em hay bất cứ ai, mà vì tôi.

Trời lạnh
Lòng vương vấn
Chút mảnh tình
Chơi vơi

Dợm bước chân
Bỗng thiếu vắng
Chút hơi ấm
TÌnh nồng

Ở nơi ấy
Em có biết
Chút tình con
Bé mọn

Để tôi về
Ôm giấc mộng
Cõi hư vô
Bàng hoàng

Chợt nhận ra
Trong tôi
Chút ích kỉ
Tìm về

Để tôi biết
Tôi vẫn còn
Yêu em

Bao điều mong
Mấy điều mỏi
Tôi muốn em
Chỉ yêu
Mình tôi thôi


(Lạnh Sài Gòn, cảm xúc bất chợt)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét