Thứ Hai, 9 tháng 1, 2012

Những bức thư không bao giờ gửi 3


Thứ ba, ngày 27 tháng 12 năm 2011

Chào em,

Lại gặp em trong lá thứ thứ ba này rồi. Em khỏe không, hai ngày rồi mình không liên lạc kể từ lần cuối ta gặp nhau. Chắc em thấy buồn cười lắm, 2 ngày nhanh quá mà, nhưng đối với tôi 48h đó thật là lâu. Vì cũng không thể chủ động liên lạc với em nên tôi lại ngồi đây viết cho em vài dòng. À, tôi đang viết thư này bằng cây bút em tặng tôi đó . Trời vừa đổ mưa đó em ah, em đang làm gì nhỉ, nếu đi chơi thì cũng đừng để bị ướt nhé.

Em, em, em, em, tôi chỉ muốn gọi em là em như thế mãi. Tôi chỉ viết ra thế thôi, mặc dù em đã nói là em lớn hơn tôi 4 tháng 4 ngày thì đừng gọi em là em nhé. Nhưng phải làm trái lời em rồi. Tôi vẫn gọi em bằng tiếng em thân thương, em của lòng tôi. Tôi sẽ viết, sẽ viết mãi, ngày nào tim tôi còn đập, máu tôi còn chảy, lòng tôi còn vấn vương, tôi vẫn còn viết cho em.

Đã từ lâu, rất lâu rồi, lâu tới nỗi tôi cũng không còn nhớ là lúc nào nữa, tôi đã không còn nhận được tin nhắn của em, cho dù đó là tin nhắn hỏi thăm hay là những tin nhắn yêu thương. Đã có cái thời tuy nằm cạnh nhau nhưng mình vẫn gửi tin nhắn cho nhau, ngủ dậy điều đầu tiên mình làm là cầm điện thoại nhắn tin cho nhau, so sweet . Và cũng đã lâu lắm rồi tôi chờ tin nhắn của em.

Sắp tới là tết dương lịch, công ty tôi được nghỉ tận 3 ngày em à, tôi phải làm gì cho hết 3 ngày đó đây, tôi chả muồn nghỉ để rồi cả ngày phải nghĩ về em, ngập tràn trong những suy nghĩ, cảm xúc sẽ làm tôi đau kia. Em sẽ có chuyến đi Vũng Tàu cùng công ty, rời xa tôi, em đi xây đắp kỉ niệm cùng người khác. Em thấy không, tôi vẫn nhớ đấy chứ, mặc dù chỉ là câu nói thoáng qua, nhẹ nhàng em chia sẻ. Tôi cũng chả muốn nhớ làm gì em à, nhưng tất cả mọi thứ về em, sở thích, số điện thoại, email, CMND, số tài khoản ngân hàng, mã số ATM, mã số sinh viên…tất cả mọi thứ, tôi đều nhớ rất rõ. Càng muốn quên tôi lại càng nhớ.

Qua một người bạn, tôi đã biết sơ về bạn trai em, người đó chẳng cao bằng tôi, môi mỏng . Em thật lạ, chẳng phải tôi đã dặn em rồi sao, sau này có kiếm người nào khác thì phải kiếm người nào cao cỡ tôi trở lên chứ. Để chi à, em có nhớ lần cuối mình ôm nhau, em trách tôi sao cao thế, làm em chẳng thể gác cằm lên vai tôi, tôi nói cao vậy đủ rồi, chẳng thể thấp hơn, cao thế em mới có thể gục mặt vào vai tôi, để tôi có thể chở che em chứ, em nhỉ.

Em có biết tôi rất đau lòng khi em nói bạn trai em mang tất cả những tật xấu mà em ghét không. Để tôi nói em nghe nhé, tôi đau lắm khi em nói vậy, vì sao à, vì nó chứng tỏ tình yêu em dành cho người đó đủ lớn, đủ sâu đậm để che lấp những khuyết điểm đó. Nó không đơn thuần chỉ là câu nói em làm xoa dịu tôi.

Tôi thật ngu ngốc phải không em, khi cứ phải ngồi đây mà viết, viết mãi những thứ này, em nói văn chương tôi lai láng mà không nhận ra tôi yêu và nhớ em tới mức nào mới có thể viết ra như vậy. Vì sao cứ bị em làm tổn thương hết lần này tới lần khác như vậy mà tôi vẫn không thể nào ngừng yêu em, hết nhớ em. Giá như tôi có thể hận em thì có lẽ tôi sẽ sớm quên em, hoặc giả có một loại tai nạn nào khiến tôi vẫn nhớ mọi thứ, trừ em, thì có lẽ tôi cũng sẽ thử một lần.

Tôi gặp em là cái duyên, ta yêu nhau là cái số và ta chia tay nhau là cái phận. Ta quen biết và yêu nhau là cái duyên số nhưng là cái phận khiến ta phải chia tay nhau em nhỉ. Đôi khi tôi hay tâm niệm như vậy hay là tôi đang tự ru lòng, đổ lỗi cho cái duyên, cái phận. Chuyện hai người gặp nhau, yêu nhau rồi sau đó chia tay, dường như là chuyện của mọi người, chí ít trong đời ai cũng phải trải qua 1 lần, mà sao tôi thấy thật khó khăn mà vượt qua quá, có lẽ tại tôi yếu đuối quá, tôi chẳng cứng rắn, mạnh mẽ như em tưởng đâu. Tôi không khóc trước mặt em chẳng phải tại tôi mạnh mẽ mà tại vì tôi muốn tôi là chỗ dựa cho em, để em có thể dựa vào tôi mà khóc. Nhưng cũng thật dễ chịu khi được khóc trong lòng em, được em dỗ dành, vỗ về. Em nói giá như tôi đừng quá cứng rắn trước mặt em.

Em biết hôm nay trên công ty tôi làm gì không, hôm nay chả có gì nên rảnh lắm em à, tôi đi uống cà phê mà cứ miên man nghĩ về em, chẳng buồn nói chuyện với ai, rồi tôi hút thuốc, trong giờ làm việc. Chắc em giận tôi lắm, tôi cũng giận mình lắm, nguyên tắc tôi đặt ra, tôi phá vỡ nó, nhẹ nhàng, cốt để không nghĩ về em nữa.
Nói huyên thuyên nãy giờ là cốt để tôi né tránh một vấn đề mà tôi không dám đối mặt mấy ngày nay, tôi giả vờ tảng lờ nó, nhưng tôi phải viết về nó thì tôi mới có thể quên em à.

Trở lại bức thư thứ hai, sáng thứ bảy hôm sau, khi tôi đang rất muốn quên đi những gì đã xảy ra thì em lại gọi điện thoại bàn tới công ty tôi. Thật buồn cười, nghe giọng em là mọi nỗi buồn của tôi biến mất, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tôi lại muốn ôm em trong vòng tay. Cuối cũng em nói tôi hãy suy nghĩ thật kĩ rồi trả lời em. Em hỏi tôi liệu chũng ta có thể quay lại với nhau không. Cảm giác tôi lúc đó sao nhỉ, hơi bất ngờ khi bị hỏi một câu như vậy, xen lẫn đó là niềm vui khôn xiết và nỗi e dè đáng ngại. Tôi trả lời đó là điều tôi mong muốn nhưng tôi cũng nói rõ là thời điểm hiện tại tôi chưa đủ tin tưởng để quay lại, tôi không tin tưởng vào tôi, tôi không tin tưởng em, có thể là một lúc nào đó, cũng có thể là không bao giờ, nhưng không phải là bây giờ. Tôi muốn em quay lại bên tôi một cách hoàn toàn tự nguyện, là vì em yêu tôi nên muốn quay lại, muốn ở bên tôi chứ không là vì bất cứ là gì hết. Tôi sẽ đợi, vì thế đừng vì thấy có lỗi với tôi mà miễn cưỡng quay lại em nhé, đau xót lắm.

Rồi tôi rủ em qua nhà đón Giáng sinh cùng tôi, tôi không muốn đón Giáng sinh một mình, em nói em đã có hẹn với bạn trai : )). Em biết không, lúc đó tôi còn tưởng em nói giỡn, tôi còn nghĩ em không muốn tôi thấy em khóc nên mới nói vậy. Cúp máy, không chịu nổi cái giá lạnh và cô đơn đêm Giáng sinh, tôi rủ một đứa bạn đi đón Giáng sinh cùng tôi. 12h, tôi chở bạn về nhà, tôi không về nhà mà quyết định ghé qua nhà em, tôi muốn cho em một bất ngờ nhỏ. Nhưng người bất ngờ lại là tôi. Nhà em khóa cửa. Tôi phải làm gì đây, gọi cho em à, nếu vậy em sẽ biết số của tôi mất, mà đứng đó mãi cũng không được, có khi em không về. Rồi tôi cũng quyết định là gọi cho em, tôi không còn lựa chọn nào khác, đã khuya quá rồi. Em làm tôi lo lắng thật sự. Em nói em không thể về lúc này được, em còn chưa lấy xe, em còn phải đi ăn nữa, chắc phải hơn tiếng sau em mới về. Tôi nói tôi sẽ đợi em, lâu thế nào cũng được, miễn là em về.

Tôi ra quán cà phê đầu hẻm, ngồi đợi em. Lạnh lắm em ah, răng tôi va lập cập, người tôi run lên nhưng tôi vẫn ngồi đó, đốt hết điếu này tới điếu khác. Rồi em cũng về, em nhìn tôi, tức giận trách móc tôi lại hút thuốc, người hôi như cú. Em không thấy rằng tôi đã lo lắng cho em đến thế nào ư, tôi lạnh lắm, em không ôm tôi được một cái à. Em bảo tôi thay áo đi, nằm bên em hôi em không ngủ được. Tôi cũng đi thay áo cho em vừa lòng. Nhưng rồi sao nhỉ, 2h sáng, em vẫn còn nhắn tin với người ta, mặc tôi nằm đó, em đắm chìm trong thế giới yêu thương, trong trời hạnh phúc của riêng em. Còn tôi, vô hình trong mắt em. Rồi em bật dậy, xuống dưới nghe điện thoại của người đó, em sợ gì nhỉ, sợ tôi nghe chăng, nhưng rồi tôi cũng nghe thấy tất, tôi còn biết được rằng tối đó người đó đưa em về rồi thuê phòng khách sạn, lại còn rủ em tới chơi. Tôi hỏi em liệu tối nay tôi không tới thì em có vào khách sạn với người ta không. Em không trả lời, em bảo tôi quên chuyện hồi chiều đi, cái chuyện quay lại ấy. Vậy ra tôi là con rối cho em đùa giỡn. Tôi hỏi em giữa tôi và người đó em chọn ai. Em bảo em đã chọn rồi, em chọn người đó và bảo tôi hãy quên đi. Thật sự là tôi bị sốc, chỉ trong một ngày em đã cho tôi được nếm trải hai loại cảm giác khác nhau. Em chẳng để tôi được hưởng cái hạnh phúc bé mọn ấy lâu hơn chút.

Em ngủ rồi tôi vẫn nằm đó, tôi muốn nhìn em chìm vào giấc ngủ, để tôi còn được ngắm em lần cuối. Mắt tôi mở, chân tay tôi lạnh, tim tôi đau, đầu tôi trống rống. Mãi tới 4h tôi mới chợp mắt. Rồi thật lạ, 7h tôi đã dậy, hoàn toàn tỉnh táo, 7h sáng chủ nhật, qua rồi một đêm Noel đáng nhớ (hay đáng quên?). Tôi mặc áo, chuẩn bị đi về. Em thức dậy, không cho tôi về, em giấu chìa khóa xe tôi. Tôi lại không kiềm lòng được trước những giọt nước mắt của em, áo tôi lại ướt. Tôi lại nằm cạnh em, lau khô những giọt nước mắt. Em bảo tôi đừng bao giờ bước ra khỏi cuộc sống của em nhé. Em khiến tôi thực sự bối rối. Tôi chẳng thể nào hiểu nổi cái logic tình cảm của em, và cả của tôi nữa. Em lại cư xử như chẳng có gì xảy ra đêm qua, em nằm lên chân tôi và khóc ướt cả quần tôi. Tôi nói đêm qua em vứt bỏ tôi, em làm tôi cảm thấy mình là một thứ bỏ đi trong mắt em, em thật là ác. Em nói giá như lúc nào em cũng có thể ác như vậy. Tôi có nên tin em không.

Em nói yêu người đó, em chả có tí cảm giác ghen tuông nào cả, mặc dù xung quanh người đó có rất nhiều mối nguy hiểm, mà sao yêu tôi em ghen thế. Tôi cũng nói cho em biết, chiều nay tôi sẽ đi gặp một người bạn trong lớp em, người bạn đó muốn gặp tôi nên sẽ không đi chơi với lớp em, mà gặp tôi để tặng tôi món quà handmade she làm. Tôi không giấu diếm em điều gì cả, vậy em có ghen không?

Em bắt tôi phải chụp hình món quà handmade đó gửi cho em xem, tôi cũng chụp và gửi em rồi đấy. Thực sự là giờ đây tôi không biết là mình nên làm gì nữa đây em à, ngồi đợi em liên lạc rồi đắm chìm trong hạnh phúc nửa vời em đem lại à. Người bắt đầu chuyện này là em, vậy tôi nên để em kết thúc sao. Tôi hoàn toàn bị động.

Khi yêu thì chỉ có một lí do là vì yêu, nhưng khi hết yêu thì có muôn vàn lí do. Tôi đã từng là cuộc sống đối với em, nhưng khi đó tôi đã hời hợt, mang lại cho em không ít khổ đau. Vậy nên bây giờ em trả thù tôi chăng.

Gặp lại em là tôi đã phản bội lại lòng tin của bao người, của bạn bè tôi, của mẹ tôi, nhưng tôi vẫn bất chấp tất cả, vì em cần tôi, nên tôi vẫn luôn ở đó. Con người sống tình cảm như tôi rất là khổ, lí trí bị lấn át hoàn toàn. Nếu tôi không như vậy, tôi sẽ chẳng còn là tôi, và em đã chẳng thể yêu tôi nhiều như vậy.
(Trích "Những bức thư không bao giờ gửi 3)

Những bức thư không bao giờ gửi 2


Thứ bảy, ngày 24 tháng 12 năm 2011

Noel 2011.

Lại phải viết cho em bức thư không gửi lần thứ hai . Hai ngày qua em có vui không? Niềm vui em tìm được tôi, gục mặt lên vai tôi khóc nức nở, niềm vui tôi tìm được em, ôm em trong tay, để những giọt nước mắt em rơi ướt áo tôi. Chúng ta đã tìm thấy nhau như thế đó. Hạnh phúc quá em nhỉ, như ta đã tìm lại được những ngày xưa ấy. Nhưng tôi vẫn mơ hồ tựa như những điều đó nó không thật, là mộng ảo, mà tôi phải là người tỉnh táo tìm ra lối thoát. Chính em là người giúp tôi điều đó. Sau 2 ngày.

Có vẻ như giấc mơ của tôi cũng là điềm báo em nhỉ, chỉ có điều nó hơi ngược lại một tí, tôi và em trong căn nhà đó, rồi người đó xuất hiện. Tuy ngược lại nhưng kết quả vẫn chỉ có một, người đau nhất vẫn là tôi. Cũng giống như câu hỏi lựa chọn kia mà em đã hỏi tôi, em cho tôi lựa chọn, nhưng kết quả chỉ là một. Lạ thật em nhỉ Em hỏi tôi có buồn không, tôi không buồn, vì tôi biết là như thế, giấc mộng xám không thể hóa hồng chỉ trong ngày một, ngày hai. Em hỏi tôi có bực không, ừ thì tôi cũng cho em biết là tôi có bực, nhưng thêm vào đó là đau, là nỗi thất vọng ngập tràn. Em đứng đó, em khóc, em xin lỗi, tôi đứng đó, trống rỗng, nở nụ cười động viên em, bảo rằng không sao, giờ tôi phải về rồi. Tạm biệt em. Lúc sáng ấy, em hỏi tôi, khi nào mới cho em biết số điện thoại mới của tôi đây. Tôi cười, bảo rằng có lẽ một thời gian nữa. Em biết vì sao không, vì tôi như con nai đã trúng tên một lần nên còn e dè trước người thợ săn, tôi e dè em. Tôi sợ nếu tôi tin tưởng em lần nữa, em sẽ lại làm tôi thất vọng. Và em đã chứng minh là tôi đúng.

Em biết không, cái cách em nghe điện thoại của người đó đã cho tôi biết giữa 2 người không có chuyện gì xảy ra cả, em yêu người đó, việc quái gì em phải úp mở với tôi nhiều lần rằng 2 người sắp chia tay? Thương hại tôi chăng. Cái cách em háo hức bắt điện thoại cho thấy em mong chờ cuộc gọi của người đó như thế nào, tôi thấy niềm vui em qua từng câu nói, nỗi lo lắng khi em hỏi người đó đang ở đâu, lo lắng thực sự, và còn nhiều thứ khác nữa. Dù sao đi nữa tôi vẫn có cái giác quan của một người phụ nữ em ah, đừng biện minh nữa. Tôi không cố ý nghe cuộc điện thoại giữa hai người, nếu nó làm cho em khó chịu thì cho tôi xin lỗi, những tưởng tôi đã đủ can đảm và cứng rắn để mà nghe cuộc gọi đó. Tôi đứng đó và đã nghe hết em à, trống rỗng, tôi còn nhận ra khi em nhìn xuống và hơi giật mình, bối rối vì tôi đã nghe thấy tất cả. Lại một lần nữa tôi làm em khó xử.

Tôi đi xe thật chậm về nhà, thật chậm. Tôi mang niềm tin em đốt trên đầu những điếu thuốc. Rồi tôi khóc, vỡ òa ra mà không hề có dấu hiệu báo trước. Hình ảnh tôi ngồi đó mà nức nở như một đứa trẻ, vừa cầm điếu thuốc mà hút lấy hút để ấy tôi sẽ không bao giờ quên. Trông tôi thật thảm hại. Rồi tôi đi ngủ, đã quá mệt mỏi với những suy nghĩ, tôi chìm sâu vào giấc ngủ ngay để rồi sáng thức dậy với đôi mắt đau rát, đi làm, mệt mỏi.

Tự hỏi không biết tôi còn phải đau bao nhiêu lần nữa mới có thể quên được em, mới thanh thản chấp nhận rằng em đã không còn bên tôi.

À tôi còn biết rằng con sâu ấy là của người đó tặng em nhân dịp tốt nghiệp đấy, chẳng phải em tự mình đi mua như em nói đâu. Vì sao tôi biết à, do linh cảm đấy 
(Trích “Những bức thư không bao giờ gửi 2”)

Những bức thư không bao giờ gửi 1


Gửi em!
Tôi viết cho em những dòng này nhưng chưa biết là có gửi không nữa. Sẽ ra sao khi em nhận được thư này, một lá thư tay. Cũng đã lâu rồi, từ cái dạo mình còn viết nhật ký chung, đến giờ tôi mới cầm bút viết cho em nhỉ, tuy cũng chưa biết viết gì, đơn giản tôi chỉ muốn viết cho em một lá thư tay vậy thôi.

Sắp tới Noel rồi đó em à, Noel năm nay là Noel đầu tiên tôi chỉ có một mình, không em , trên cái đất Sài Gòn này. Năm ngoái, tôi về vội đi chụp cùng em những tấm hình Noel ấy, không ngờ lại là mùa Noel cuối cùng ta ở bên nhau. Cuộc sống đúng là không nói trước được điều gì em nhỉ.

Ở nơi đó không tôi em có vui không, có bao giờ em dừng cuộc vui trong giây lát lắng đọng mà nhận ra quanh em giờ đây đã thiếu vắng hơi ấm, tiếng cười của tôi. Em,một cô gái bình thường nhưng luôn biết cách làm tôi vui.
Có đôi lời tôi muốn nói với em, tôi viết ta đây cho nhẹ lòng em nhé. Em có tin tưởng vào tình yêu tôi dành cho em không? Lúc nào em cũng phụng phịu trách tôi sao ít quan tâm em thế, sao yêu em không nhiều bằng em đã yêu tôi. Cũng đã bao lần tôi cười trước câu hỏi ngốc nghếch ấy của em. Em không nhận ra tôi yêu em nhiều như thế nào ư? Em không thấy được tình yêu sâu thẳm như đại dương và bao la như trời rộng trong mắt tôi sao? Có cần phải nói ra không em? Nói để làm gì những câu chữ ấy, có cần ngày nào cũng phải nói thì em mới biết được tôi yêu em như thế nào không? Nếu đó là cái em cần thì tại đây tôi sẽ nhắc lại lần nữa nhé:
“ Tôi yêu em”

Tôi yêu em bằng tình yêu bao la, rộng lớn nhưng ích kỷ vô cùng. Tôi muốn em chỉ là của tôi thôi. Em đề nghị mình tiếp tục làm bạn nhé, vì chỉ muốn được ở bên em mà tôi đồng ý làm bạn. Và đó là phút sa chân đầu tiên của tôi. Có cần phải tàn nhẫn thế không em nhỉ. Em quyết định mình thành bạn chóng vánh như vậy, và tôi trở thành bạn em trong tích tắc như em muốn à. Để rồi tôi phải ngồi nghe em tâm sự, kể lể về người yêu mới của em à, để mỗi khi em bệnh em bảo tôi qua nhà em rồi chứng kiến em nhắn tin, gọi điện cho người đó à, để khi người đó không đi chơi được với em đã có tôi thay thế à, để mà nghe em thủ thỉ về cái chuyện đã vô nhà nghỉ với người ta mà còn nhớ tới tôi à. Tôi phát sốt vì những điều đó. Em nhớ gì ở tôi lúc đó. Tim tôi vỡ vụn khi nghe những lời đó em à, tôi nằm đó, nghe em nói, tim tôi tan nát, người tôi cứng đơ, mồ hôi túa ra như tắm, lắp bắp không nên lời. Cái chuyện đó nó quá sức chịu đựng của tôi em à. Trong mắt em tôi là cái gì, một back-up plan hoàn hảo? Một người bạn thân để em nhỏ to tâm sự những điều thầm kín? Hay là cái thùng rác để em trút nỗi niềm? Một cái thùng rác vô tri? Dù tôi có là cái gì trong mắt em đi nữa, tôi cũng là con người, có cảm xúc, có suy nghĩ, và hơn hết, đã từng là người em yêu, là người em từng thề non hẹn biển. Em đã chà đạp lên cảm xúc của tôi một cách không thương tiếc.

Ta nói tiếng chia tay cũng đã lâu, em cũng đã tìm được niềm vui khác, vậy cớ sao em lại hỏi tôi có còn yêu em không. Tôi phải trả lời sao đây em, em khiến lòng tôi bão nổi. Có khác gì đâu trong câu trả lời của tôi không em . Nếu có liệu em có trở về bên tôi không? Vậy thì tôi phải trả lời là không để em yên tâm bước tiếp. Tôi sẽ không chúc em hạnh phúc trên con đường không có tôi ấy đâu. Con người tôi vốn ích kỷ mà, tôi chỉ chúc em vui vẻ thôi nhé

Em có còn nhớ buổi sáng 9/12 ấy không, em tiếp tục làm tôi tổn thương, tôi không nói gì nhiều, tim tôi vỡ vụn rồi em à, tới tận bây giờ tôi vẫn còn tìm những mảnh vụn ấy để cố mà hàn gắn cho nó nên hình hài, để tim còn đập, để mà tôi có thể sống.Tôi hỏi em tại sao đối xử với tôi như vậy, em đối xử với tôi không bằng một người bạn bình thường, bởi nếu thế, ít nhất em còn giữ được chữ tín. Em nói với tôi một câu tôi còn nhớ rất rõ:” Nếu L là một người bạn vậy bữa đó L cũng sẽ lên dự lễ tốt nghiệp của T, L cũng không đối xử với T như một người bạn”. Tim tôi lại mang thêm một vết sẹo nữa, nó giờ đã chi chit sẹo rồi em à, chẳng còn đẹp đẽ như xưa. Tôi thừa nhận là không đối xử với em như với một người bạn mà ta đã giao ước như lúc đầu. Mà đó còn trên tình bạn, thứ tình cảm thiêng liêng mà tôi luôn trân trọng, rồi chợt nhận ra em cũng không đối xử với tôi như người bạn, mà đau đớn hơn, là không bằng một người bạn. Đây là điểm khác nhau lớn nhất giữa chúng ta thời gian qua mà bao lần tôi muốn nói với em đó, basic difference baby à. Vậy tới lúc này tôi còn lại gì trong mắt em đây.
( Trích “ Những bức thư không bao giờ gửi 1”)

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2012

Morning new day :)


Haizzz, sáng nay tâm trạng rất thoải mái :), cảm thấy mọi chuyện nhẹ nhàng, mình cũng đã dần quen với cái guồng sống của mình mà chẳng cần ai bên cạnh nữa. Cứ nhẹ nhàng, làm việc của mình, giải trí theo cách của mình, vậy thôi.

Không còn phải chờ đợi một ai mang đến hạnh phúc cho mình nữa, cũng không còn tự đẩy mình vào những tình huống khó xử, những chuyện làm mình đau đớn, mệt mỏi nữa. Đánh hơi thấy là rút ra ngay :).

Hôm nay là ngày cúng tổ ngành may, nhớ ngày này năm ngoái ngoài Đà Nẵng làm hoành tráng lắm, từ trưa là đã rộn ràng, rồi tất cả xuống nhà ăn, vui như ăn tiệc. Không biết năm nay thế nào, chắc ko có cái vụ kéo nhau hết xuống nhà ăn mà ăn đâu, đông quá mà :))

Hôm kia đang dịch hàng, sếp hớt hải chạy vô, tay cầm cái máy ảnh, nói:" Con cắm vô lấy mấy cái hình cho chú", rồi kéo ghế ngồi xuống lựa ảnh mới ghê, làm mình cũng ngừng dịch cắm máy ảnh vô máy tính, đợi mãi chả thấy lên, cầm cái máy ảnh lên thì thấy báo "No memory card" :)), sếp quê độ nói mấy đứa nhỏ tháo thẻ ra mà chắc quên bỏ vô nên kiu thôi để mai :))

***********

Cắm phone vô, play Give me one reason :), nhẹ nhàng cho buổi sáng.

Thứ Ba, 20 tháng 12, 2011

Giấc mơ


Hôm nay rảnh nên tôi dành ít thời gian viết cho em vài dòng bởi vì tối qua tôi mơ một giấc mơ đáng sợ. Đáng sợ bởi nó thật quá em ah.

Tôi mơ thấy mình qua nhà em, tôi nghĩ sau những ngày mình không gặp nhau như vậy, em sẽ vui mừng khi thấy tôi ghé thăm em, nhưng không, thay vào đó, tôi thấy có 1 người đang ở cùng em lúc đó, trong căn nhà đó, cười đùa với em nhưng không phải là TÔI. Tôi có lặng người đi đôi chút, mặc dù đó là trong giấc mơ nhưng tôi vẫn mơ hồ là mình đang tỉnh, tôi thấy tim mình nhói đau. Sau đó tôi đến trả em một thứ gì đó tôi không nhớ rõ, em hờ hững nhận rồi có vẻ không welcome tôi lắm, rồi tôi vào công viên trò chơi, ở đó tôi gặp 1 đứa bạn và 2 đứa chơi trò chơi rất vui, có cả trò ma quỷ, tôi còn nhớ ma quỷ đuổi theo tôi và bạn tôi. Bình thường những hình ảnh ma quái như vậy sẽ làm tôi thức giấc ngay lập tức nhưng không hiểu sao lúc đó, trong giấc mơ, tôi bình tĩnh đến lạ, tôi không sợ những thứ đó bằng nỗi sợ khi nhớ tới thái độ em cư xử với tôi, trong suốt quãng đường tôi chạy trốn những thứ ma quỷ đó đầu tôi chỉ duy nhất nghĩ về một thứ, về EM.

Tỉnh dậy, tôi vẫn thấy rất đau, giấc mơ làm tôi thấy như vừa mới trải qua những cảm giác đó đâu đây. Tôi dậy trước khi đồng hồ báo thức reng lên. Ngồi đó, một mình, tự an ủi bản thân, rằng giấc mơ là đối nghịch với đời thực, nhưng bất giác tôi vẫn còn đó cảm giác khó thở đến nghẹn lời.

Sáng nay đi đường lạnh quá em ah, em có mặc đủ ấm đi làm không đấy. Mỗi khi trở trời là em hay bệnh, mà em bệnh là không chịu uống thuốc, lại làm biếng ăn. Nhưng bây giờ tôi không bên cạnh để ôm em lúc em bệnh nữa rồi, vậy nhớ giữ gìn sức khỏe em nhé, chuyện nhắc em uống thuốc đã có người lo rồi.

Em không chịu được mùi khói thuốc, đi cf mà thoảng qua có mùi khói thuốc là em không chịu, phải đi quán khác :) Em nghe tôi hút thuốc, em la làng lên, em nói tôi phải biết giữ sức khỏe, nhưng chỉ là một câu nói thôi, một sự quan tâm nhỏ nhoi còn sót lại em dành cho tôi. Nhưng hút 1 tuần, hết 1 gói thuốc, tôi bỏ, đơn giản vì nó làm tôi giảm cân, ăn không ngon, điều này làm tôi không thích và thế là tôi bỏ. Không phải vì em hay bất cứ ai, mà vì tôi.

Trời lạnh
Lòng vương vấn
Chút mảnh tình
Chơi vơi

Dợm bước chân
Bỗng thiếu vắng
Chút hơi ấm
TÌnh nồng

Ở nơi ấy
Em có biết
Chút tình con
Bé mọn

Để tôi về
Ôm giấc mộng
Cõi hư vô
Bàng hoàng

Chợt nhận ra
Trong tôi
Chút ích kỉ
Tìm về

Để tôi biết
Tôi vẫn còn
Yêu em

Bao điều mong
Mấy điều mỏi
Tôi muốn em
Chỉ yêu
Mình tôi thôi


(Lạnh Sài Gòn, cảm xúc bất chợt)

Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2011

Rỗng


Trống rỗng, vô cảm là những cảm giác đang diễn ra lúc này. Thực sự là chưa thấy gì vui. Có vẻ như mọi thứ đang rập khuôn một cách chán ngắt. Nhạt.

Lên công ty, bận thì thấy ngày mau hết, tối về chẳng biết làm gì, đi qua đi lại hết ngày đi ngủ. Ở công ty rảnh thì ngồi đọc báo, viết blog cho hết thời gian.

Đi đám cưới bà chị, lâu lắm rồi mới gặp người quen cũ, chụp nhiều hình, cũng vui vui, định post lên cho vui nhà vui cửa, format điện thoại, quên mất, mất hết hình ảnh. Chán. Những khoảnh khắc như vậy chẳng có lại nữa.

Con bạn lâu không gặp điện thoại rủ đi "nhậu", nói nhậu vậy thôi chứ chủ yếu lâu ngày gặp mặt, nhưng bận đi đám cưới nên ko đi được, hẹn mai, nó nói thôi mai hết hứng, làm mình cũng chưng hửng. Uh vậy thì thôi.

Con em lâu ko gặp gọi điện, nói chuyện hỏi thăm một hồi là lại đi đến cái chủ đề mệt mỏi, có người yêu chưa, rồi còn đem chuyện bạn mình ra buôn nữa chứ, chúa ghét, nói là nghe những người bạn xung quanh mình đồn đại này kia về bạn mình, nghe thật kinh tởm. Túm lại là nó muốn xác định thông tin, tò mò tọc mạch chuyện người khác. Nhạt như nước ốc. Tưởng lớn rồi sẽ biết khôn, con người đã không có chút tế nhị nào thì thôi lại còn vô duyên quá đáng.

Lại gặp một con em khác lâu rồi ko gặp, thay đổi ghê, đúng là mới đi nước ngoài về có khác, khác hẳn xưa, dễ thương :). Gặp mình nó đứng dậy bắt tay vồn vã, vậy là cũng còn có người thấy vui khi gặp mình.

Chị dạo này cũng thay đổi lắm nhé, cắt tóc ngắn làm trẻ thêm mấy tuổi,lại mập lên nhìn dễ thương hơn hẳn. Thêm vào đó hay mặc mấy cái áo vải voan mỏng đi làm, làm nhiều lúc nhìn mà muốn nổi máu "dê", haha sorry tui chỉ muốn nổi máu "dê" với mấy người mà tui thích thôi, chả bao giờ bậy bạ cả. Cái tự trọng của les, biết phụ nữ thích gì, luôn tôn trọng phụ nữ và không bao giờ làm chuyện gì mà họ không thích, nhất là bị dê :)), ok còn gái đẹp là tui luôn mún ngắm rồi.

Hôm nay đi cà phê một mình không có gì làm, ngồi viết nhảm.

Ngẫm lại thì thấy tui hơi buồn cười, khá là tội nghiệp. Ai cần là có tui ở đó, còn không cần thì nói 1 tiếng là tui sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt người đó nữa, còn nếu không nói là tui mặc định họ vẫn còn cần mình và cứ ngồi ở đó suốt, mặc dù có bị đối xử ra sao. Thí dụ nhé, bạn tui hẹn tui đi cf, đúng ngày đúng giờ, trước đó 1 tiếng tự nhiên nt lại là có việc bận ko đi được, sorry tui hẹn tui bữa khác, tui ok rồi đi dzìa. Ngay cả người iu cũ tui cũng đối xử với tui kiểu đó, cái kiểu tui luôn là con người available cho họ hẹn rồi nếu có cái gì mà họ thấy quan trọng hơn là mình xuống sau ngay. Nói chứ tui cũng có cái thời là số một, ưu tiên hàng đầu với một người đấy nhé, chỉ tiếc là giờ không còn thế thôi. Anyway, let bygones be bygones :).Còn nếu tui là người cần tới một ai đó thì tui cũng rất ngại là phải ới lên, tui sợ làm phiền họ, biết đâu họ vì nể nang mình mới tới chứ thật sự là chả muốn, bởi vậy nên tui ít khi là người chủ động hẹn hò một ai hết. Nếu tui có problem, tui tự giải quyết, còn cách giải quyết thì tui tự chọn. Dạo này cái phương tiện để tui giải quyết problem của mình làm nhiều người khó chịu, họ không nói ra thôi nhưng tui hiểu họ cho là tui đang học đòi, muốn chứng tỏ mình. Btw, tui giải quyết chuyện của tui bằng cái phương tiện đó chả ai thấy cả, chỉ nghe thôi họ đã tỏ thái độ dè dặt, thậm chí tui có thể thấy sự dè bỉu trong cái ý nghĩ "học đòi" mà họ áp đặt lên tui. Dù sao tui cũng không thay đổi được cách họ nghĩ thế nào mà.

Bạn tui thì có đứa nói:"Sống là phải vì mình", nhưng cũng có người nói với tui là:"Sống không phải chỉ mình mình", tui thì tui thích cái kiểu sống vì mình hơn, đỡ bận lòng, nhưng như vậy thì ác với ba mẹ tui quá, nên đôi khi tui hơi bị lung lay cho cái câu thứ hai, nhất là khi dòm mọi người xung quanh, tất cả đã lục đục chồng con hết rồi. Một ý nghĩ còn bỏ ngỏ đó, bây giờ thì tui vẫn sống như tui muốn nhưng vài năm nữa chắc ko ổn, lúc đó sẽ ra sao nhỉ, lấy chồng ah, tui chưa từng có cái ý nghĩ như vậy, thiệt sự đó. Nói tới chuyện đó là tui thấy không dành cho tui rồi. Cứ vậy đi.

Mẹ mới gọi điện, hỏi tui trong này lạnh không, ở quê lạnh quá, còn có mưa nữa. Tự dưng thấy thương mẹ ghê gớm. Kể cho mẹ nghe tối qua đi đám cưới gặp những ai, vui như thế nào blah blah blah ngồi t8m cũng được tám phút, kỉ lục của tui với mẹ, chưa bao giờ nói lâu như vậy, có thể ai đó nghe sẽ cười nhưng mẹ con tui là vậy, chưa bao giờ nói chuyện đt quá ba phút.

Mai lại đi làm, bắt đầu một tuần mới nữa rồi, cái tuần có cái ngày Noel rộn ràng :)) mà tui thờ ơ, tui giả bộ thờ ơ đó nhen nhen nhen :)), không thờ ơ thì cũng đâu làm gì đâu, nên bơ đi cho phẻ ngừ.

Đang ngồi tự nhiên thấy trời tối thui, hay là tại bi giờ là 5h chiều ta? Mà có 5h cũng ko tối vậy, chắc sắp mưa, ở nhà thì làm biếng đi, lết xác lên tới đây rồi lại làm biếng về :)). Haha nãy giờ ngồi viết cái entry này mà giết được khối thòi gian, chủ nhựt gì mà lâu vậy ko biết. Giờ tui đang muốn dzìa quê mà sao từ giờ tới lúc về lâu dữ vậy trời, còn 4 cái chủ nhựt nữa. Giai đoạn này đang giống hồi ở Đà Nẵng. Mie nghỉ có 1 ngày mà ko biết làm gì, đi đâu, lâu dã man.

Thôi hết giờ nói nhảm, tui đóng gói đi dzìa. Lúc đầu định viết entry nghiêm túc, không biết sao kết thúc nó ra nhảm xàm vậy nữa :))

P/S; Hình tui :P

Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2011

Viết cho em, tình yêu một thuở (2)


Đã 1 năm trôi qua rồi. Em còn nhớ ngày này năm trước là ngày gì không? Là ngày tôi tốt nghiệp, là ngày mà em và tôi đi chụp hình phố xá Noel rộn ràng ấy. Đã không còn là gì đối với em nữa rồi. Em sẽ vẫn có một mùa Noel ngập tràn tiếng cười và tình yêu nhưng nơi ấy...đã không còn tôi bên cạnh.

Đi đường thấy phố xá giăng đèn, thấy người người nô nức thật vui, riêng tôi cõi lòng cô đơn lạnh giá. Nhớ tới em lại buông tiếng thở dài. Tôi sẽ viết, viết đến khi nào nỗi nhớ trong tôi vơi cạn, dù chỉ là những con chữ vô tri. Dạo quanh các blog, tôi đọc được một bài thơ mà bất chợt nghe tim mình lỗi một nhịp, sao giống cái tôi đang lo sợ thế,

Em
Chưa bao giờ và không bao giờ tôi biết...
Trí nhớ trong tôi từ đó có một người
Một bàn tay mà nắm cả cuộc đời,
Một tiếng cười mà âm vang cả trời rộng,
Em vuốt tóc mà lòng tôi bão nổi
Chút ngông nghênh bỗng hóa tơ mềm...

Chưa bao giờ và không bao giờ tôi biết...
Em vô tình, lãng đãng như mây bay,
Chợt nhớ, chợt quên...
Em làm tôi quay quắt
Có sáng nào tỉnh dậy...
Quên tôi...???

(From Vivian's blog)

Những lúc nằm cạnh nhau, tôi hỏi em:"Có khi nào sau này em quên tôi không?", em trả lời:"Không bao giờ", chọt chột dạ tôi đã bắt đầu có ý nghĩ:"Hay bây giờ...". Em là một người rất dễ quên đi một người khác không quan trọng trong cuộc đời em. Cái lớp mà em học 3 năm cấp ba ấy, em chẳng còn nhớ rõ tên được bao nhiêu. Liệu tôi có phải là người kế tiếp???

Lúc tôi mới đi làm, công ty làm cả ngày thứ bảy, em hay trách sao làm nhiều thế, chả có thời gian đi chơi cùng em gì cả. Đến bây giờ tôi lại cảm thấy mình thật may mắn khi đi làm thứ bảy, để không phải ngồi ở nhà nguyên ngày mà nghĩ ngợi lung tung. Tuy chỉ nghỉ có 1 ngày chủ nhật mà tôi cũng thấy sao nó dài lê thê thế.

Mỗi ngày đi làm tôi có thói quen vào email xem thử em có gửi mail cho tôi không, không thấy tôi cũng buồn thật nhưng thiết nghĩ nếu có thật thì tôi sẽ đau khổ nhiều hơn, tôi sẽ thấy nặng lòng hơn. Trong tôi giờ đây trống vắng quá em ah.

Tôi thích nhìn em lo lắng cho tôi, chăm sóc tôi mỗi khi đổ bệnh, em thay cho tôi từng cái khăn đắp trán, mua thuốc bắt tôi uống. Em lo cho tôi từng cái bịt mặt để đi đường cho khỏi bụi, từng cây bút, quyển sổ, cả cái áo trong tôi mặc em cũng biết tôi thích loại nào mà lo cho tôi. Đến cái tính hay dỗi của tôi tuy làm em khó chịu nhưng cái cách em dỗ dành thật ngọt ngào. Nhưng quan trọng hơn hết cả tôi và em đều hiểu rõ đói phương, đến nỗi tôi vẫn hay đùa:" Thôi đừng hiểu nhiều quá, mệt lắm" rồi hai đứa lại cười nắc nẻ.

Em còn nhớ đêm Noel đầu tiên mình ở bên nhau không nhỉ, em và tôi ở Thủ Đức nhưng vẫn bắt bus đi Coopmart chơi, hồi đó đi chơi là hai đứa hay kéo vào siêu thị chơi. Chơi tới nỗi mà quên cả giờ về, tới lúc ra bắt xe thì đã hết xe bus rồi. Lúc đó chả biết làm sao nữa thì may quá có 1 chị cũng đang đứng bắt bus hỏi:"Hai đứa lúc nãy ăn KFC phải không?". Chả hiểu sao chị ấy biết, hỏi ra thì ra chị ấy làm nhân viên trong KFC, lúc nãy thấy hai đứa vào ăn, rồi hỏi giờ hết bus làm sao đây chị. Ba chị em lên đại bus 150, đi chiếc này là không xuống trạm trong đại học quốc gia mà chỉ dừng ngoài lộ. Ba chị em đi bộ về mà rất run, nhất là có mấy thằng an ninh, đại học thể thao đi nhậu về cứ thấy là tụi nó tấp vô. May sao chị này gặp 1 anh an ninh còn tỉnh táo hộ tống 3 đứa về. Anh này hình như là sếp hay sao thằng nào lạng vô thấy anh này là xếp re né ra. Chị ấy ở gần chỗ trọ mình, lại học trường mình trên mình vài khóa nên gặp chị là cũng còn may. Về tới nhà mà hú hồn, lần sau đi bus thì nhớ mà về cho đúng giờ.

Rồi có lần trời mưa mà lạnh, hai đứa cũng quyết tâm đi sở thú, tới sở thú thì mưa chả có con nào chường mặt ra cho mà ngắm. Lúc về thì ướt như chuột, leo lên xe bus máy lạnh phả xuống tha hồ đánh đàn răng. Lần đó về cũng bệnh suốt 1 tuần :))

Em có nhớ cái quán cháo lòng trên Sư phạm kĩ thuật mà em và tôi ăn tới quen mặt chỗ đó mỗi khi mình đi nhà sách và đi mua đồ không nhỉ :), công nhận có ăn cháo lòng bao nhiêu chỗ thì chỗ đó vẫn là ngon nhất. Quán cháo vịt ở chợ Thủ Đức nữa chứ, ngon tới nỗi mà mỗi khi thèm là hai đứa lấy xe phi thẳng xuống đó ăn rồi về (có công cách mạng dễ sợ)

Em có một sở thích bé mọn là thích nhận hoa, mặc dù lúc nào ngoài miệng cũng nói là không thích, để tiền đó ăn sướng hơn. Tôi cũng chả bao giờ tặng em dù chỉ là một cành hoa. Cứ thế bốn năm trôi qua mà chả bao giờ em nhận được một cành hoa. Đến lúc nhận được tin em sẽ tốt nghiệp vào năm nay, tôi chở em vào tiệm hoa mua tặng em một bó. Nhìn mắt em long lanh và trân trọng bó hoa ấy tôi vui lắm. Em cảm ơn thật nhiều.

Em còn nhớ quyển nhật kí 2 đứa viết chung không nhỉ, không phải ngày nào cũng viết nhưng mỗi khi mở sổ ra là lại thấy em hoặc tôi đã viết vào đó từ lúc nào :), cái cảm giác mở sổ thấy bài viết mới rồi lại cầm bút viết trả lời thật là vui. Rồi sau này vài năm, sợ người khác đọc được những dòng đó, em và tôi đã quyết định là đốt quyển nhật kí ấy đi. Nhưng những tình cảm ấy vẫn giữ trong lòng,để biết có một thời chúng ta cũng đã từng lãng mạn như thế :)

Chuỗi kỉ niệm giữa em và tôi còn dài, nhưng tôi sẽ kể ra ở những lần tiếp theo, không phải tôi hoài niệm quá khứ nhưng viết ra để tôi còn có thể quên thật dễ chịu em ah.

Yêu em nhiều, honey.

P/S: Bó hoa tôi tặng em, 27 bông hồng, con số em thích :)